Dự án chung cư quận hoàng mai, chung cư tam trinh nổi bật.

Chuyên cung cấp tài liệu


Trang web GiangVien.Net cung cấp các tài liệu cho sinh viên
Đếm Web miễn phí
Từ khóa cần tìm:
Để tải tài liệu này xin mời bạn mua thẻ điện thoại VietTel mệnh giá 20.000đ và soạn tin nhắn theo cú pháp sau đây: *103*0988441615*Mã_Thẻ_Cào#  Bấm phím gọi hoặc phím OK
Chú ý:
- Giữa
Sau khi nhận được tiền tôi sẽ liên lạc với bạn ngay và gửi link tài liệu cho bạn

Thực trạng và giải pháp quan hệ thương mại giữa Việt Nam và các nước Bắc Phi

Một trong những nhiệm vụ then chốt của Chiến lược phát triển xuất nhập khẩu mà Đảng và Nhà nước ta đề ra cho thời kỳ 2001-2010 là tiếp tục mở rộng và đa dạng hóa thị trường, trong đó có một quan điểm chủ đạo là đẩy mạnh tìm kiếm các thị trường mới. Trong số những thị trường mới đã được xác định, Bắc Phi nói riêng và châu Phi nói chung nổi lên như một thị trường thật sự nhiều tiềm năng.


Thông tin chi tiết
Số lượt xem
622 Lượt xem
Cú pháp nhắn tin
Ngày đưa lên
Đăng ngày 20-07-2012 10:15:35 AM
Mã Tài liệu
KQ68
Tổng điểm Đánh giá
0 điểm
Chia sẻ
Cho điểm tài liệu này
1 2 3 4 5
Đặt hàng
CHƯƠNG I
TỔNG QUAN VỀ QUAN HỆ THƯƠNG MẠI SONG PHƯƠNG
VÀ ĐA PHƯƠNG CỦA BẮC PHI
 
I. GIỚI THIỆU TỔNG QUAN VỀ BẮC PHI
I.1. ĐIỀU KIỆN ĐỊA LÝ VÀ KHÍ HẬU
Khu vực Bắc Phi gồm 5 quốc gia, từ đông sang tây là Ai Cập, Libi, Tuynidi, Angieri và Maroc, tổng diện tích 5,7 triệu km2, dân số 148,6 triệu người (năm 2003). Khoảng 80% dân cư Bắc Phi là người Arập Berbe. Còn lại là người gốc Âu, người Do thái và một số dân tộc khác.
Phần lớn địa hình Bắc Phi là sa mạc với những cồn cát nhấp nhô. Ven Địa Trung Hải là dải đồng bằng phì nhiêu có khí hậu ôn hòa. Đi sâu vào lục địa có khí hậu sa mạc nắng nóng. Khu vực này có nguồn tài nguyên thiên nhiên phong phú, quan trọng nhất là dầu mỏ, tập trung ở Libi, Angieri và Ai Cập, tiếp theo là phốt-phát, than đá, cobalt, sắt, chì, mangan…

I.2. ĐIỀU KIỆN XÃ HỘI

Châu Phi là lục địa có lịch sử lâu đời. Nền văn minh cổ đại đầu tiên của loài người xuất hiện ở Ai Cập từ 3400 năm trước Công nguyên (CN). Ở Bắc Phi, người Phenisi thành lập đế chế Carthage vào thế kỷ thứ 9 trước CN và đến thế kỷ thứ nhất trước CN mở rộng bờ cõi ra toàn vùng đông bắc Châu Phi. Năm 146 sau CN, người La Mã chinh phục đế chế Carthage và cai quản toàn bộ vùng Bắc Phi đến thế kỷ thứ 4. Vào thế kỷ thứ 17, người Arập bắt đầu chinh phục vùng này và các thương gia Hồi giáo truyền bá đạo Hồi khắp vùng, qua cả sa mạc Sahara tới Vương quốc Tây Sudan, một vương quốc hùng mạnh thời Trung cổ ở sát phía nam sa mạc Sahara.
Từ giữa thế kỷ 19, các nước Bắc Phi chịu sự thống trị của các cường quốc Châu Âu. Hai thực dân lớn nhất tại châu Phi là Pháp và Anh, trong đó Pháp đô hộ chủ yếu ở phía Tây và Tây Bắc lục địa đồng thời lập chế độ bảo hộ Angiêri, Maroc và Tuynidi.
Vào nửa cuối thế kỷ đã 20 diễn ra phong trào đấu tranh giành độc lập trên khắp Châu Phi. Trên thực tế, một vài quốc gia Châu Phi đã bắt đầu độc lập từ đầu thế kỷ 20. Từ năm 1922 Ai Cập đã thiết lập được một phần chủ quyền quốc gia (tuy đến năm 1952 mới hoàn toàn độc lập). Nhưng chỉ đến sau Chiến tranh thế giới thứ II, cùng với sự hình thành phe xã hội chủ nghĩa (XHCN), sự suy yếu của chủ nghĩa thực dân, sự phát triển mạnh mẽ của phong trào đấu tranh giải phóng dân tộc trên toàn thế giới, thì các nước Châu Phi mới thực sự bắt đầu quá trình giành lại độc lập từ tay đế quốc thực dân Châu Âu. Một loạt các quốc gia Bắc Phi độc lập lần lượt ra đời: Libi (1951), Ai Cập (1952), Maroc, Tuynidi (1956) và Angiêri (1962).
 Hiện nay, hầu hết các nước Bắc Phi tham gia tổ chức Thống nhất Châu Phi (OAU). Từ tháng 7/2000, OAU được thay thế bằng Liên minh Châu Phi (AU), với sự tham gia của 53 quốc gia châu Phi (trừ Maroc do vấn đề Tây Sahara).
Chịu tác động bởi sự tranh giành ảnh hưởng của các cường quốc lớn, đặc biệt là Mỹ và Liên Xô (cũ), các nước Bắc Phi có 2 mô hình phát triển xã hội chính sau khi giành được độc lập.
Những nước lựa chọn con đường phát triển tư bản chủ nghĩa (TBCN) như Maroc, Tuynidi, Ai Cập ... thường do giai cấp tư sản mại bản hoặc phong kiến nắm chính quyền sau khi được đế quốc thực dân trao trả độc lập chủ yếu thông qua thương lượng thỏa hiệp. Chính phủ các quốc gia này duy trì quan hệ mật thiết với các nước phương Tây nhằm tranh thủ giúp đỡ về kinh tế, quân sự và chủ trương phát triển đất nước theo mô hình TBCN.
Trong khi đó những nước có khuynh hướng dân tộc chủ nghĩa như Angieri, Libi giành độc lập thông qua đấu tranh vũ trang hoặc bạo lực chính trị. Ở những nước này, giới lãnh đạo có ý thức dân tộc chủ trương ủng hộ phong trào giải phóng dân tộc, có quan hệ hữu nghị với các nước XHCN. Họ muốn đưa đất nước phát triển theo con đường phi TBCN, nhưng không theo hệ tư tưởng của CNXH khoa học. Họ tranh thủ viện trợ kinh tế kỹ thuật từ các phía khác nhau nhưng không chấp nhận một số điều kiện chính trị kèm theo.
Sau ngày độc lập, tình hình xã hội các nước Bắc Phi có nhiều biến động. Mâu thuẫn tôn giáo hoặc chính trị dẫn đến các cuộc xung đột, khủng bố đẫm máu ở Ai Cập, Angieri, Libi… Tuy nhiên hiện nay, tình hình chung của các nước Bắc Phi là khá ổn định.
Tôn giáo chính của tất cả các nước Bắc Phi là đạo Hồi (khoảng 90-95% dân số). Các tôn giáo khác là: đạo Orthodox, đạo Thiên chúa, đạo Do thái... Các thành phố lớn nhất của châu Phi phần lớn tập trung ở Bắc Phi như Cairo và Alexandria (Ai Cập), Casablanca (Maroc).
Dân số Bắc Phi nói riêng và Châu Phi nói chung đã bùng nổ nhanh chóng trong thế kỷ 20 và dự kiến vẫn tiếp tục tăng nhanh trong thời gian tới, với tốc độ cao nhất so với các châu lục khác trên thế giới. Dân số Châu Phi là 814,4 triệu người vào năm 2001, chiếm 13% dân số thế giới, đứng thứ hai sau Châu Á (xin xem phụ lục 1).
I.3. KHÁI QUÁT TÌNH HÌNH KINH TẾ
Các nước Bắc Phi là những nước đang phát triển, nhưng ở một trình độ cao hơn nhiều so với hầu hết các nước Châu Phi khác. Năm 2003, tổng GDP của 5 nước Bắc Phi đạt 324,5 tỷ USD, chiếm 42,6% GDP của toàn Châu Phi, trong khi dân số chỉ chiếm 17,2%. Bình quân GDP/người năm 2003 đạt 1.717 USD, cao hơn 2,5 lần so với bình quân chung của châu lục và 3,6 lần so với Châu Phi nam Sahara (xin xem phụ lục 2).
Công nghiệp giữ vai trò quan trọng trong cơ cấu kinh tế phần lớn các nước Bắc Phi. Năm 2003, lĩnh vực này đóng góp bình quân khoảng 35,2% GDP, cao nhất là ở Libi: 66,3%, và thấp nhất là ở Maroc: 29,7%. Công nghiệp khai khoáng là ngành then chốt ở các nước này, chủ yếu là khai thác và chế biến dầu khí, khai thác phốt-phát và chế biến các sản phẩm từ phốt-phát. Các nước Bắc Phi cũng đang cố gắng phát triển các ngành dệt may, giày dép, sản xuất đồ gia dụng, thiết bị điện, cơ khí, chế biến nông sản. Một số nước như Ai Cập, Tuynidi đang tích cực đầu tư vào lĩnh vực điện tử - tin học, coi đây là một hướng ưu tiên phát triển trong tương lai.
            Nông nghiệp đóng góp một phần rất nhỏ trong kinh tế các nước Bắc Phi. Năm 2003, nông nghiệp chiếm tỷ trọng bình quân 13,2% GDP, cao nhất là ở Maroc (18,3%) và thấp nhất là ở Libi (khoảng 5%). Tỷ trọng nông nghiệp đang có xu hướng giảm dần ở các nước Bắc Phi. Nhìn chung điều kiện để phát triển nông nghiệp ở Bắc Phi không thật sự thuận lợi (diện tích đất canh tác hạn chế, khí hậu sa mạc khắc nghiệt). Một số ngành chính là trồng lúa mì, khoai tây, hoa quả vùng Địa Trung Hải, chăn nuôi bò, dê, đánh bắt cá và các loại thủy sản.
Lĩnh vực dịch vụ của các nước Bắc Phi tương đối phát triển, tỷ trọng năm 2003 lên đến 51,6%, cao nhất là ở Tuynidi: 59,8% và thấp nhất là ở Libi: 28,8%. Những ngành phát triển nhất là du lịch, dịch vụ vận tải, bưu chính viễn thông... Mối quan hệ gần gũi với EU cũng cho phép các nước Bắc Phi đẩy mạnh các dịch vụ tài chính, ngân hàng... Ngoài ra một số nước như Ai Cập, Maroc còn xuất khẩu nhiều lao động ra nước ngoài.
II. THỊ TRƯỜNG BẮC PHI VÀ QUAN HỆ THƯƠNG MẠI CỦA BẮC PHI
II.1. THỊ TRƯỜNG BẮC PHI
So với toàn bộ Châu Phi, các nước Bắc Phi có nền ngoại thương khá phát triển. Năm 2003, tổng xuất khẩu đạt 63,4 tỷ USD, nhập khẩp đạt 58,7 tỷ USD, chiếm tỷ trọng 35,1% xuất khẩu và 38% nhập khẩu của cả châu lục. Tuy nhiên nếu Angieri và Libi xuất siêu nhờ có nguồn dầu mỏ dồi dào thì ba nước Ai Cập, Maroc và Tuynidi lại nhập siêu lớn, nên tính chung lại khu vực Bắc Phi thường bị nhập siêu trong thập kỷ 90.
Sản phẩm xuất khẩu của các nước Bắc Phi chủ yếu là nhiên liệu khoáng sản (dầu mỏ, khí đốt, phốt-phát), hàng dệt may, giày dép, một số hàng nông sản. Nhập khẩu chủ yếu là máy móc thiết bị, hàng tiêu dùng, lương thực thực phẩm. Bạn hàng lớn nhất của các nước Bắc Phi là Liên minh Châu Âu. Ngoài ra một số đối tác quan trọng khác là Mỹ, Nhật Bản, Trung Quốc, các nước vùng Vịnh...
Các nước Bắc Phi đều có thế mạnh xuất khẩu trong thương mại dịch vụ (trừ Libi), đặc biệt về du lịch, giao thông vận tải, xuất khẩu lao động... Năm 2003, xuất khẩu dịch vụ các nước Bắc Phi ước đạt 16,4 tỷ USD (trong đó riêng Ai Cập chiếm khoảng 60%) và nhập khẩu ước đạt 11 tỷ USD (Ai Cập chiếm khoảng 63%).
II.2. QUAN HỆ THƯƠNG MẠI CỦA BẮC PHI
Hợp tác giữa các nước Bắc Phi:
Bên cạnh việc tham gia các tổ chức quốc tế thế giới và châu Phi, trong Bắc Phi còn có Liên minh Arập Maghreb (UMA).
Ra đời năm 1989, tập hợp 4 nước Bắc Phi là Maroc, Angieri, Tuynidi, Libi, ngoài ra có thêm Mauritania. Đây là tổ chức hợp tác toàn diện giữa các nước Bắc Phi trên mọi lĩnh vực chính trị, quốc phòng, kinh tế thương mại, văn hóa… Về kinh tế thương mại, tiến trình hội nhập sẽ diễn ra qua ba giai đoạn. Giai đoạn 1 là thiết lập khu mậu dịch tự do giữa các nước thành viên trong buôn bán hàng hóa và dịch vụ. Giai đoạn 2 là thiết lập một liên minh thuế quan và thị trường chung, với việc hợp nhất biểu thuế xuất nhập khẩu giữa các nước thành viên. Giai đoạn 3 là thiết lập một liên minh kinh tế tổng thể. Hiện nay, các nước UMA vẫn đang trong giai đoạn đầu, hướng tới thiết lập một khu mậu dịch tự do.
Hợp tác với các nước ngoài Bắc Phi:
          Với EU và các nước Tây Âu
Mối quan hệ nhiều mặt giữa các nước Châu Phi và Tây Âu đã hình thành từ lâu đời. Đặc biệt trong lịch sử cận đại, hầu hết các quốc gia Châu Phi đều từng là thuộc địa của các nước Tây Âu. Vì vậy, đến ngày nay, ảnh hưởng của các nước Tây Âu tại Châu Phi vẫn rất lớn, được thể hiện qua mối quan hệ chính trị ngoại giao chặt chẽ cũng như mối quan hệ kinh tế thương mại sâu rộng. Ngày nay, EU là thị trường nhập khẩu khoáng sản, nhiên liệu và một khối lượng lớn hàng nông sản của Châu Phi, đồng thời cũng xuất sang đây rất nhiều chủng loại hàng hóa khác nhau.
Các nước Bắc Phi cũng trở thành đối tác đặc biệt của EU thông qua Chương trình hợp tác Châu Âu - Địa Trung Hải, gọi tắt là MEDA (riêng Libi hưởng quy chế quan sát viên). Hình thức hợp tác Bắc – Nam này nhằm giúp đỡ sự phát triển kinh tế - xã hội tại các nước khu vực nam Địa Trung Hải. Về kinh tế thương mại, EU sẽ giúp các nước Địa Trung Hải tái cơ cấu kinh tế, hướng đến việc bắt đầu thiết lập dần một khu vực mậu dịch tự do EU - Địa Trung Hải từ năm 2010. Trong khuôn khổ đó, bốn nước Bắc Phi là Ai Cập, Maroc, Angieri và Tuynidi cũng đã ký hiệp định hợp tác riêng với EU nhằm tự do hóa dần quan hệ thương mại giữa từng nước với EU.
Với Mỹ
Mỹ quan tâm đến lợi ích của mình ở Bắc Phi nói riêng và Châu Phi nói chung trên nhiều lĩnh vực: chính trị, quân sự, kinh tế, thương mại, đầu tư… và ngày càng tăng cường ảnh hưởng của mình ở đây, nhất là từ khi Chiến tranh lạnh kết thúc.
Những năm gần đây kinh tế Mỹ phát triển ổn định, chính quyền Mỹ lại càng ra sức mở rộng ảnh hưởng đến Châu Phi. Quyết tâm mở rộng quan hệ kinh tế thương mại với Châu Phi bước đầu thể hiện bằng đạo luật “Tăng trưởng kinh tế và cơ hội cho Châu Phi”, được Hạ viện Mỹ thông qua tháng 3/1998. Đạo luật này cho phép mở cửa thị trường Mỹ ngày càng nhiều đối với sản phẩm của các nước Châu Phi, thông qua việc không áp hạn ngạch và thuế nhập khẩu. Điều này đang tạo ra sự năng động mới trong buôn bán giữa Châu Phi với Mỹ.
          Mỹ chọn 5 nước Châu Phi làm trọng điểm gồm: Cộng hòa Nam Phi ở miền Nam Châu Phi, Cộng hòa Dân chủ Congo ở Trung Phi, Nigeria ở Tây Phi, Kenya ở Đông Phi và Ai Cập ở Bắc Phi. Năm nước này có tầm quan trọng đặc biệt đối với Mỹ vì là những nước lớn, đông dân, có nền kinh tế tương đối mạnh, đồng thời là những thị trường xuất khẩu lớn nhất của Mỹ ở Châu Phi.
Với Nga và các nước SNG
          Thời kỳ Chiến tranh lạnh, để tranh giành ảnh hưởng với Mỹ, Liên Xô đã viện trợ quân sự, kinh tế và ủng hộ về chính trị đối với nhiều nước Châu Phi. Tổng số tiền nợ vũ khí mà Liên Xô bán cho các nước Châu Phi lên tới 18 tỷ USD. Ngoài ra, Liên Xô còn viện trợ không hoàn lại và cho một số nước Châu Phi vay với lãi suất thấp tổng cộng khoảng 2,5 tỷ USD. Sau Chiến tranh lạnh, do thế và lực suy giảm nên Nga và các nước SNG đã thu hẹp quan hệ chính trị cũng như kinh tế thương mại với khu vực Châu Phi.
Để tải tài liệu này xin mời bạn mua thẻ điện thoại VietTel mệnh giá 10.000đ và soạn tin nhắn theo cú pháp sau đây:  *103*0988441615*Mã_Thẻ_Cào# Nhấn gửi hoặc phím OK Sau khi nhận được tin nhắn tôi sẽ liên lạc với bạn và gửi link tài liệu cho bạn
Tài liệu này không có hình ảnh khác

Tài liệu cùng loại

Tên tài liệu
 Mã tài liệu
 Ngày đăng
 Lượt xem
 
(Chú ý: Website đang trong giai đoạn hoạt động thử nghiệm, đang định xin giấy phép MXH của Bộ TT & TT)
Lên đầu trang