Tăng cường công tác quản lý Nhà nước về bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn
Đăng ngày 08-04-2013 Lúc 01:57'- 2163 Lượt xem
Giá: 5 000 VND / 1 Tài liệu

CHƯƠNG I

NHỮNG VẤN ĐỀ CHUNG VỀ QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC ĐỐI VỚI BẢO VỆ, CHĂM SÓC VÀ GIÁO DỤC TECHCĐBKK.
   
 I. Quan niệm về trẻ em và quan niệm về trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn.
 
1. Quan niệm về trẻ em:
       Trẻ em là đối tượng nghiên cứu của nhiều ngành khoa học khác nhau. Tuỳ theo nội dung tiếp cận, góc độ nhìn nhận hay cấp độ đánh giá mà đưa  ra những định nghĩa hay khái niệm về trẻ em. Có thể tiếp cận về mặt sinh học, tiếp cận về mặt tâm lý học, y học, xã hội học... Từ những khái niệm tiếp cận đi đến những khái niệm hoặc định nghĩa khác nhau về các nhóm trẻ em. Tuy vậy, trong các định nghĩa hoặc khái niệm đó đều có những điểm chung và thống nhất là căn cứ vào tuổi đời để xác định số lượng trẻ em. Quốc tế đã đưa ra khái niệm chung là:”Trẻ em được xác định là người dưới 18 tuổi, trừ khi luật pháp quốc gia công nhận tuổi thành niên sớm hơn”. Khái niệm này đã lấy tuổi đời để định nghĩa trẻ em và lấy mốc là dưới 18 tuổi. Khái niệm này cũng được mở rộng cho các quốc gia có thể qui định mốc tuổi dưới 18 tuổi.
     Ở Việt Nam xuất phát từ các cách tiếp cận khác nhau của các ngành khoa học cũng như từ bản chất chính trị  - xã hội và thực tiễn truyền thống văn hoá, khả năng nguồn lực của Nhà nước mà đưa ra khái niệm cụ thể về trẻ em.
 * Điển hình ngành khoa học lao động đã căn cứ tâm sinh lý của con người để xác định những người đủ15 tuổi trở lên được xếp vào lực lượng lao động nhưng vẫn khuyến khích các em độ tuổi từ 15 -18 đến trường.
* Tiếp cận từ chính sách chăm sóc, bảo vệ và giáo dục trẻ em qui định trẻ em là những người dưới 16 tuổi..
* Tiếp cận khía cạnh pháp luật có qui định thêm tuổi vị thành niên ( 16 -18 tuổi).
        Như vậy, khái niệm trẻ em có thể được hiểu là: Trẻ em là những người dưới 16 tuổi, người từ 16 tuổi đến đủ 18 tuổi coi là vị thành niên và trong một số trường hợp như làm trái pháp luật,nghiện hút, mại dâm thì cũng được coi như trẻ em và có biện pháp giải quyết đặc thù riêng.
                     Trẻ em trước hết phải hiểu đó là con người phải được hưởng mọi quyền” không bị bất cứ một sự phân biệt đối xử nào vì chủng tộc, màu da, giới tính, ngôn ngữ, tôn giáo, chính kiến, hoặc quan điểm, nguồn gốc dân tộc và xã hội, tài sản dòng dõi hoặc mối tương quan khác”. Nhưng trẻ em lại là người chưa trưởng thành nên có quyền được chăm sóc, tồn tại, phát triển, được bảo vệ và được bày tỏ ý kiến, thể hiện: quyền được sống với cha mẹ, được đoàn tụ với gia đình, được tự do tin tưởng tín ngưỡng và tôn giáo, được bảo vệ đời tư, tiếp xúc thông tin, được bảo vệ khỏi áp bức và tổn thương về thể chất và tinh thần, được chăm sóc và nuôi dưỡng khi bị tước mất môi trường gia đình, được hưởng những sự chăm sóc đặc biệt đối với trẻ em bị khuyết tật về trí tuệ và thể chất,được hưởng trạng thái sức khoẻ cao nhất và các dịch vụ chữa bệnh, phục hồi sức khoẻ, được hưởng an toàn xã hội, được có mức sống để phát triển về thể chất, trí tuệ, tinh thần, đạo đức và xã hội, được giáo dục, được nghỉ ngơi, giải trí, vui chơi, được bảo vệ khỏi bị bóc lột về kinh tế  và các công việc nguy hiểm độc hại, được bảo vệ chống lại việc sử dụng các chất ma tuý và an thần, được bảo vệ chống bị bóc lột, cưỡng bức, lạm dụng về tình dục, được phục hồi về thể chất, tâm lý và tái hoà nhập xã hội...Như vậy, Nhà nước, xã hội và gia đình đều có trách nhiệm đảm bảo những quyền cơ bản cho trẻ em.
   
2. Quan niệm về trẻ em ĐBKK:
        TECHCĐBKK là một vấn đề xã hội, nó xuất hiện và tồn tại trong những bối cảnh kinh tế - xã hội cụ thể. Sự khó khăn ở đây được hiểu theo nghĩa là nhóm trẻ em này gặp những trở ngại ,khó vượt qua để thực hiện những quyền cơ bản của trẻ em so với trẻ bình thường khác, nếu không có sự giúp đỡ của Nhà nước, cộng đồng xã hội, gia đình và người thân, như quyền được sống cùng cha mẹ, gia đình, quyền được học tập, quyền được chăm sóc về thể chất, sức khoẻ, quyền được vui chơi giải trí...Nếu khi xã hội không còn sự cản trở nào đối với cuộc sống trẻ em, đối với sự thực hiện quyền trẻ em thì có lẽ cũng không còn trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn.
        Nhưng thực tế trong quá trình vận động và phát triển xã hội luôn tồn tại một bộ phận TECHCĐBKK như trẻ mồ côi, trẻ tàn tật, bên cạnh đó cũng có nhóm trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn chỉ tồn tại và phát triển trong thời kỳ nhất định. Ở nước ta, trong số tám loại đối tượng thì có loại tồn tại từ rất lâu như trẻ mồ côi, trẻ tàn tật, song cũng có loại mới xuất hiện và được đề cập tới vào những năm cuối thập kỷ 80 cho đến nay như trẻ lang thang, trẻ mại dâm, trẻ em nghiện ma tuý...Nếu phân tích bối cảnh kinh tế - xã hội nước ta thì quá trình phát sinh đó là do mặt trái của quá trình phát triển kinh tế thị trường, là hậu quả tất yếu của một quá trình phát triển một hình thái kinh tế xã hội.
    Đối tượng thuộc nhóm TEHCĐBKK phụ thuộc vào tình hình kinh tế - xã hội từng nơi ( từng địa phương, từng vùng trong một nước), và từng giai đoạn phát triển kinh tế của đất nước, phụ thuộc vào đặc điểm văn hoá của mỗi dân tộc, từng cộng đồng...Chính vì vậy, ở các quốc gia khác nhau, hoặc trong một đất nước nhưng ở từng giai đoạn khác nhau sẽ không có sự giống nhau về số nhóm, quy mô của từng nhóm TEHCĐBKK.
    Có thể khái niệm về TEHCĐBKK như sau:TEHCĐBKK là những trẻ em dưới 16 tuổi có những hoàn cảnh cực kỳ éo le, bất hạnh, chịu nhiều thiệt thòi lớn về tinh thần và thể chất, khó có cơ hội thực hiện quyền cơ bản của trẻ em và hoà nhập cộng đồng, nếu không có sự trợ giúp tích cực của gia đình, cộng đồng và Nhà nước.